Ký sự đường về – Trở lại với Trà, tình yêu thủa thiếu thời.

(Tramocthanh) Ký sự đường về (Phần 1) – Trở lại với Trà, tình yêu thủa thiếu thời.

Cho phép tôi mượn lời của một người bạn để bắt đầu câu chuyện của tôi với Trà.

“không chỉ dừng lại ở một buổi sinh hoạt Trà bình thường, không chỉ dừng lại ở câu chuyện cô bé yêu Trà muốn thay đổi để làm Trà tốt hơn và những trăn trở của người ướp Trà Sen, không chỉ dừng lại ở những ánh mắt xa xăm thoáng buồn về thực trạng Trà …

Chúng tôi thấy mình phải làm gì đó và chúng tôi lên đường đi thực tế đồi Trà để tìm giải pháp hiện thực hóa ước mơ của những người có tâm thực sự với Trà Việt.

Đau xót với hình ảnh đồi trà xơ xác, những cây Trà bị bức tử đứng trơ trọi, xác mục và mủn như tro cốt con người. Nhưng vẫn còn hi vọng để phục hồi,… vẫn còn chưa quá muộn, … chỉ cần tình yêu Trà đủ lớn để thổi lên những quyết tâm làm tới cùng để khôi phục sức sống của cây Trà Việt, ….”

Tôi sinh ra và lớn lên gắn với nó, miền đất mà con người được nuôi sống, trưởng thành từ trà. Lúc nhỏ, túi tít cùng mẹ, cha trên những nương chè còn chưa phủ kín đất, tung tăng chạy nhảy trên những khoảng trống lưng đồi, có bao nhiêu loại cây, loại cỏ: nào là Sim, là Mua, là Cỏ Danh, cây Guột, và không thể thiếu đó là những cây Chè đang được nảy mầm đâm chồi trên những lớp đất ấy. Thời gian cứ dần trôi, mang theo tuổi thơ của tôi gắn liền với nó.

Thủa thiếu thời cũng qua đi theo sự sinh trưởng của cây Chè. Nó cũng lớn, cho thu hoạch. Tuổi thơ tôi gắn với nó, ăn với nó, ngủ với nó, hờn dỗi với nó, học hành cùng nó. Bởi, sáng đi học chiều về đi nhổ cỏ cho Chè, đi hái chè, hết vụ đi cắt dạ, thu rơm dải chè. Ngày này qua ngày khác, cuộc sống, công việc luôn luôn gắn với cây chè. Đã bao lần tôi hỏi Mẹ:
– Mẹ ơi! Người ta mua chè làm gì mà nhiều thế (mua cả của nhà hàng xóm nữa)
– Sao cứ hái xong lại phải phun thuốc sâu hả mẹ?
– Sao hái chè mãi mà nhà mình không giầu?
– Sao không trồng cây khác hả mẹ?
Có biết bao nhiêu câu hỏi cứ xoay quanh cây Chè. Mẹ hiền từ cười thôi, chẳng giải thích gì cho tôi hiểu. Cứ thế mặc nhiên cuộc đời tôi gắn liền với nó.
Còn tiếp…
Dương Anh – 017-035